" Và rồi bà lại đưa ông đi dạo dưới hồ thành công ngay bên kia khu nhà. Trong một chiều cuối xuân se lạnh, họ tìm đến chiếc ghế bên gốc hoa ban quen thuộc, theo một thói quen bao năm qua, ông lại rút giấy bút ra và vẽ. Ông ký họa lại những gì mình nhìn thấy xung quanh cứ như thể nếu như không cầm bút vẽ thì những khoảnh khắc mùa xuân như thế này sẽ tan biến mất. Hơn 60 năm cầm bút, người họa sĩ già đã níu lại được biết bao nhiêu khoảnh khắc của cuộc đời, từ những bình dị giản đơn đến những hào hùng bi tráng nhất.
Những sắc màu của quá khứ luôn luôn trở về hiện tại, ám ảnh ông để cho mỗi lần cầm bút vẽ ông lại được sống thêm biết bao nhiêu cuộc đời. "
theo phim tài liệu " Sắc Màu Ký Ức "
Của đạo diễn, nhà thơ Nguyễn Bảo Chân
" And then, she took him for a walk around Thành Công Lake, just across from their apartment complex. On a chilly late spring afternoon, they found their way to the bench by the familiar orchid tree. As he had done for so many years, he pulled out his paper and pen and began to draw. He sketched everything he saw around him, as if, without his pen, such springtime moments would vanish.
For more than 60 years, the elderly artist had captured countless moments of life—ranging from the most straightforward and most ordinary to the most heroic and tragic. "
The colors of the past always returned to the present, haunting him, allowing him, with every stroke of his pen, to live countless lives once more.
From the documentary Colors of Memory
By director and poet Nguyễn Bảo Chân.