....
Nói đến chữ "học", khuôn mặt ông hân hoan hẳn lên. Cô không biết được đâu, hồi đó chúng tôi học say sưa lắm, lúc nào cũng cảm thấy chưa đủ thời gian. Chúng tôi học ngày, học đêm, lọ mọ dùng cả kính lúp
để nghiên cứu tác phẩm. Vì thế, có thể nói chúng tôi học cơ bản rất sâu, rất tốt. Có nhiều người cho rằng vì chúng tôi học ở Nga nên chỉ học phong cách Nga. Nhưng thực tế là chúng tôi đã học những chương trình mẫu mực, hàn lâm, cổ điển được chắt lọc kỹ càng từ cả một nền nghệ thuật lâu đời, đồ sộ của châu Âu..
Tôi nói hơi dài dòng một chút để bạn đọc hiểu rằng hồi ấy chúng tôi có sức trẻ, có nhiệt huyết, có lòng yêu nước, hiếu học... nên ai cũng hừng hực khí thế,.muốn
vẽ, muốn cống hiến cho đất nước. Vì thế, năm 1964 khi về nước và được phân công làm trưởng khoa đồ họa của trường Đại học Mỹ thuật Công nghiệp, tôi vẫn sáng tác liên tục không ngừng nghỉ. Ngày 1/9/1965, tối chính thức khai mạc triển lãm cá nhân ở số 10 Hàng Đào với khoảng 100 bức tranh. Trong đó, riêng bộ tranh mang tên "Từ tuyến đầu Tổ Quốc" bao gồm 20 bức, kích thước mỗi tranh khoảng 100x70 cm gồm các chất liệu: than,phấn mầu, được lồng trong khung kính rất trang trọng.
Đêm trước khai mạc triển lãm, tôi được vinh dự đón Thủ tướng Phạm Văn Đồng đến xem. Trong thời gian diễn ra triển lãm, đồng chí Nguyễn Văn Vịnh hồi đó là Chủ
nhiệm Ban thống nhất Trung ương Đảng đến "xin gặp anh Lê Lam" và dự kiến sẽ mua 4 bức cho Ban. Tôi xin suy nghĩ hai đêm, sau đó viết một bức thư ngắn gửi đồng chí Nguyễn Văn Vịnh, và xin được gặp riêng anh.
Trong thư, tôi viết xin tặng bộ tranh "Từ tuyến đầu Tổ quốc" cho nhân dân miền Nam và tự nguyện xin đi vào chiến trường miền Nam công tác từ 3 đến 4 năm
Nhưng tôi không bao giờ ngờ tới là tôi sẽ gắn bó gần một thập kỷ với chiến trường miền Nam.
bài viết: Theo Tạp chí Mỹ Thuật Số 267-268 nhân dịp kỷ niệm 40 năm GIẢI PHÓNG MIỀN NAM VIỆT NAM ( 30/4/1975-30/4/2015)
...
When it comes to the word "learning," his face lights up with joy. You wouldn't know, back then we studied intensely, always feeling like there wasn’t enough time. We studied day and night, and even used magnifying glasses to examine works. Thus, it can be said that our foundation was very deep and solid. Many people think that because we studied in Russia, we only learned the Russian style. But in fact, we studied exemplary, academic, classical programs that were distilled from a vast and ancient European artistic tradition.
I'm explaining in detail to help you understand that back then, we were young, passionate, patriotic, and studious... so everyone was eager, wanting to paint, wanting to contribute to the country. Therefore, in 1964 when I returned home and was assigned as the head of the graphic department at the University of Industrial Fine Arts, I continued to create without stopping. On September 1, 1965, I officially opened my solo exhibition at number 10 Hang Dao with about 100 paintings. Among them, the series titled "From the Front Lines of the Fatherland" included 20 pieces, each about 100x70 cm using materials like charcoal and colored chalk, framed very elegantly.
The night before the opening of the exhibition, I had the honor of welcoming Prime Minister Pham Van Dong to view it. During the exhibition, comrade Nguyen Van Vinh, who was then the Head of the Central Committee's Unification Board, came to "ask to meet Mr. Le Lam" and planned to purchase 4 pieces for the Board. I asked for two nights to think it over, after which I wrote a short letter to comrade Nguyen Van Vinh, and asked for a private meeting.
In the letter, I wrote that I wanted to donate the series "From the Front Lines of the Fatherland" to the people of South Vietnam and volunteered to serve in the Southern battlefield for 3 to 4 years
But I never imagined that I would be connected nearly a decade to the Southern battlefield.
Excerpt from the article: APRIL 30TH CONVERSATION WITH PAINTER LÊ LAM by Journalist Hoàng Anh published in Fine Art Magazine Issues 267-268 on the occasion of the 40th anniversary of the LIBERATION OF SOUTH VIETNAM (4/30/1975 - 4/30/2015)